Lam Journal

Lam tìm kiếm niềm vui trong mọi thứ, như đọc sách là để mình chạm vào hạnh phúc, mà cũng là để hạnh phúc chạm đến trái tim và trí óc mình. Một buổi tối tĩnh lặng ở Sài Gòn ở trong căn phòng của mình, đốt vài ngọn nến, đắp tấm chăn thêu yêu thích, đọc quyển sách vừa đến tay từ ngàn dặm xa xôi dưới ánh đèn vàng nhẹ. Tự nhiên nhớ tới một câu nói đã đọc ở đâu đó: ‘Kẻ đi xa nhất là kẻ không biết mình đi đâu.

 

Sách không chỉ có niềm vui. Trong đó còn có sự an ủi nữa. Một trang sách, một trang sách thôi. Trang sách đẹp, tất cả đều tốt đẹp.

 

 

Lam có cảm tình với vải vóc và giấy, là chất liệu để người ta sáng tạo lên đó. Những tấm vải Toile de Jouy đã tồn tại nhiều thế kỉ, rực rỡ có mà cũng có lúc trầm lắng, nhưng lúc nào nó cũng là những món trân quý đáng sưu tầm. Hình ảnh in đều được làm thủ công với ván gỗ khắc hoa văn. 

 

 

Theo truyền thống, vải sẽ được giặt trong nước sông, đập bằng phới để lộ màu. Các bức vẽ thực chất là nhiều lớp in khác nhau với sắc thái khác nhau, mang chiều sâu và rất tình cảm.

 

 

Hoa lá. Muôn thú. Chuyến đi săn. Buổi picnic. Thần thoại. Ngụ ngôn. Triết học. Văn học. Đó là những hình ảnh được chọn lọc, phù phiếm, tư sản nhưng đầy ắp văn hoá.

 

 

Lam tự hỏi những người dệt vải đầu tiên có dệt vải vào ban đêm, dưới ánh đèn vàng như thời khắc này hay không?

Bài viết liên quan

Đăng ký nhận bản tin của chúng tôi để nhận ưu đãi