Lam Journal

 

Một người đàn bà Tây Phương khoác kimono, tay cầm tách trà tựa vào khung cửa ngắm nhìn người tình, bên ngoài là một Hiroshima êm đềm dưới bầu trời xanh rộng lớn. Cũng là người đàn bà đó trong chiếc đầm ngủ màu trắng cổ lá sen bị nhốt trong một tầng hầm tại Nevers, Pháp. Sự đối lập trong dòng chảy của thời gian, lúc khắc nghiệt lúc êm đềm, ngấm vào và tan ra, như là chân mình đang đi trên một mặt đất bằng phẳng mà xa lạ. 

“Từng đó thời gian đủ để làm gì?” cô cười nhẹ. “Để sống vì nó? Để chết vì nó?”

“Thời gian để biết.”

 

 

Hiroshima mon amour' có phải là câu chuyện của một người phụ nữ? Hay đó là câu chuyện về một nơi đã xảy ra thảm kịch? Hay của hai thành phố - Hiroshima và Nevers, chứa đựng hai thảm kịch riêng biệt, một của nhân loại và một riêng tư? Marguerite Duras và kịch bản của bà, câu chuyện về sự gặp gỡ lạ lùng giữa Đông và Tây mà bà vốn có thiên hướng, có lẽ là cái gì đó để nghĩ về hơn là để nói ra. 

 

 

Có lẽ một ngày nào đó Lam sẽ thấy mình ngẫm ngợi, xoay xở và lang thang ở một thành phố xa lạ...có thể cùng một người đàn ông mặc Tây trang sóng bước, hoặc có lẽ là một mình trong chiếc kimono của mình...

Bài viết liên quan

Đăng ký nhận bản tin của chúng tôi để nhận ưu đãi